Tiếng Việt English Facebook Youtube Instagram Search

Đinh Hương & điện ảnh: Ngã rẽ của đam mê hay chỉ là cuộc dạo chơi đầy ngẫu hứng

02/03/2016
Có lẽ, việc Đinh Hương lần đầu chạm ngõ điện ảnh với vai diễn Nguyệt Ánh trong bộ phim truyền hình Khúc hát mặt trời là thông tin gây xôn xao người hâm mộ nhất năm 2015 của cô ca sĩ. Vì ít ai biết rằng Đinh Hương yêu điện ảnh, lại càng hiếm ai biết được Hương có khả năng diễn xuất hay không, ngay chính bản thân cô đã từng chia sẻ rằng Đinh Hương cả trên sân khấu còn… không “diễn” được, làm sao có thể biến mình trở thành một hình nhân khác dễ dàng như vậy...

Có lẽ, việc Đinh Hương lần đầu chạm ngõ điện ảnh với vai diễn Nguyệt Ánh trong bộ phim truyền hình Khúc hát mặt trời là thông tin gây xôn xao người hâm mộ nhất năm 2015 của cô ca sĩ. Vì ít ai biết rằng Đinh Hương yêu điện ảnh, lại càng hiếm ai biết được Hương có khả năng diễn xuất hay không, ngay chính bản thân cô đã từng chia sẻ rằng Đinh Hương cả trên sân khấu còn… không “diễn” được, làm sao có thể biến mình trở thành một hình nhân khác dễ dàng như vậy. Ấy thế mà, cái gì cũng chẳng thể qua được cái duyên, cuối cùng thì cơ duyên ấy cũng đã đến, Đinh Hương tự tay bắt lấy và trao cho mình cơ hội để thỏa mãn niềm đam mê, như cái cách cô đã từng làm đối với âm nhạc của ba năm về trước. Đó là công việc, là đam mê, là niềm yêu thích, chẳng phải một cuộc dạo chơi thường tình.


Bộ phim Khúc hát mặt trời đang sắp đi đến hồi kết với đỉnh điểm của sự kịch tính cùng những tình tiết gây xúc động mạnh mẽ. Nếu như từ những tập đầu tiên của bộ phim, Đinh Hương khiến khán giả không khỏi bất ngờ bởi lối diễn xuất tự nhiên cho lần đầu chạm ngõ điện ảnh thì ở tập 19 vừa qua, giọng ca Loving You đã thực sự lấy được những giọt nước mắt của khán giả. Sau khi chứng kiến sự hi sinh cao cả của Yến Phương (Nhã Phương) dành cho Quân (Quang Tuấn)… cô đã chọn cách ra đi và để lại những lời chúc tốt đẹp nhất cho người mà cô yêu thương: “Tôi nhận ra cái gì đã không còn thuộc về mình thì mãi mãi dù có níu kéo cũng chẳng bao giờ có thể giữ được. Điều cuối cùng bây giờ tôi muốn làm, đó là gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến họ, chúc họ thật hạnh phúc trên con đường đi của mình.“

Cô buông bỏ. Không phải là một sự trốn chạy sau những mặc cảm tội lỗi đối với anh trong quá khứ. Cũng chẳng cao thượng đến mức có thể sẵn sàng nhường bước cho người đáng lẽ đã phải là kẻ đến sau chứ không phải mình. Mà vì cô yêu anh, và vì cô nhận ra trong cái thiếu, cái mất ấy vẫn là sự đủ đầy khi những người yêu thương bên cạnh được hạnh phúc, không phải chịu bất cứ tổn thương gì nữa, trong đó có cả Lâm khi mà đến cuối cùng, cô đau đớn nhận ra từ sâu trong tâm, anh vẫn dành cho cô một tình yêu chứ không chỉ là những sự tính toán lừa bịp. Tận cùng của yêu thương là hi sinh. Cô thà để bản thân thật đau đớn đến một giới hạn cực, khi mà trái tim tưởng chừng như bị xẻ đôi, vỡ nát, lúc ấy mới thật sự nguyên lành trở lại để tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc thuộc về mình.




Nguyệt Ánh có thể xem là vai diễn nặng nề về tâm lý và nội tâm nhất phim. Nếu như nhân vật chính Yến Phương tuy đau nỗi đau về thể xác nhưng lại có được một cuộc sống bảo bọc bằng tình thương của cha mẹ, bạn bè thì ngược lại, Nguyệt Ánh từ nhỏ đã mang trong mình những tổn thương: thiếu thốn tình cảm do mồ côi, trưởng thành với vết nhơ đầu đời khi bị cưỡng hiếp, nuôi nấng đam mê âm nhạc dù vẫn phải sống trong những ngày khó khăn, khổ cực. Nhờ âm nhạc, cô gặp được tình yêu của cuộc đời mình – Quân, có những ngày tháng hạnh phúc hiếm hoi. Rồi cũng chính vì cái đam mê ấy, cô rời vòng tay anh và lao vào ánh hào quang sân khấu. Để từ đó, cô lại phải viết tiếp những chương sách buồn cho cuộc đời mình khi chẳng bao lâu sau đỉnh cao danh vọng, cô ca sĩ nhận ra mình không còn khả năng sáng tác, điều đó đồng nghĩa với con đường ca hát đang lung lay hơn bao giờ hết. Giai đoạn ấy, không chỉ phải tự đấu tranh với chính mình, cô còn phải chiến đấu với một quản lý suốt ngày đánh đập, trói nhốt, kìm hãm, một công ty chỉ vì lợi ích cá nhân mà sử dụng chiêu trò để ép cô làm trái lương tâm nghề nghiệp, những con mắt trong showbiz ganh ghét đang ngày ngày chực chờ sự quỵ ngã của Nguyệt Ánh. Và đỉnh điểm là khi cô tìm về người con trai ngày xưa, người duy nhất là nguồn cảm hứng âm nhạc của mình, thì nhận một sự thật đắng cay rằng anh đã yêu người khác. Trong nỗi tuyệt vọng đến vô cùng, cô chỉ còn một con đường duy nhất là níu kéo bất chấp tình yêu ấy, thậm chí chấp nhận rời bỏ sự nghiệp của mình, vì mất nó, với cô đã là mất đi tất cả, không còn gì trong tay. Mỗi ngày trôi qua trong cuộc đời cô chưa có một sự tự do thật sự, càng chẳng được một giây phút bình yên, hạnh phúc đúng nghĩa. Cô chưa từng làm hại ai, chẳng hề bội bạc với lương tâm của mình, cô chỉ sống vì hai điều quý giá duy nhất: đam mê và tình yêu. Dù có từng lỡ lầm, từng thiếu lý trí đến thế nào, thì với một cái giá phải trả như vậy, có quá đắt hay không?

Giọt nước mắt đau khổ khi nhận ra Lâm thật sự đã dành tình yêu cho mình.


Rõ ràng đây không hề là một tuyến nhân vật phản diện, mà ngược lại, còn đáng thương, còn đáng để lấy đi biết bao nước mắt và cần lắm sự đồng cảm của người xem hơn rất nhiều.

Lần đầu tham gia phim ảnh mà phải nhận một vai “khó nhằn” đến như vậy, Đinh Hương vẫn hoàn thành tròn vai, tuy không thể gọi là xuất sắc như một diễn viên chuyên nghiệp, nhưng cô thật sự sống trong nhân vật của chính mình. Muốn yêu thì yêu, muốn hận là hận, cần khóc, cô sẽ làm cho người xem cũng phải đau cùng nỗi đau của mình. Đinh Hương đã truyền cảm xúc và kéo khán giả bước vào nội tâm nhân vật bằng những diễn xuất chân thật nhất, lay động nhất, có “hồn” nhất.


Nghiệp diễn, với Đinh Hương, thật sự chưa bao giờ là dễ dàng, vì đơn giản, Đinh Hương cá tính như vậy, mạnh mẽ như vậy, chẳng dễ gì mà có thể tự ép bản thân mình để trở thành một con người với tính cách đối lập hoàn toàn - ủy mị, sợ sệt,  yếu ớt. Nhưng một “chân lí” chưa bao giờ sai đó là: Với Đinh Hương, không gì là không thể. Dù là ngoài lề âm nhạc thì cô vẫn là một nghệ sĩ thực thụ. Khi nhập tâm vào nhân vật, cô yêu bằng con tim và lí trí của mình. Khi không thể, cô sẵn sàng vay mượn cảm xúc từ âm nhạc, từ chính những trải nghiệm của bản thân để hỗ trợ tối đa cho vai diễn.


Đinh Hương trong phim đôi lúc còn gượng gạo, non nớt nhưng với những khán giả yêu thương, họ thật tâm gửi trao cho cô lời khen ngợi đầy tinh thần động viên khích lệ, còn những ai khắt khe hơn thì lại thẳng thắn góp ý cho những thiếu sót, vụng về ấy. Cái “chạm” đầu tiên, bước dạo đầu bao giờ cũng đầy rẫy chông gai và sự chênh vênh, nhưng với một Đinh Hương mà ai ai cũng đã biết, thì càng chênh vênh, cô ấy sẽ lại càng vững vàng hơn mà thôi.


Rồi thì...Đinh Hương vẫn là ca sĩ đấy thôi, điều này chẳng bao giờ có thể thay đổi được, nhưng sau Khúc hát mặt trời, chúng ta hoàn toàn có quyền chờ mong để nhìn thấy đằng sau ánh hào quang sân khấu một “Đinh Hương” đa sắc, đa chiều trên màn ảnh, một “Đinh Hương” thật khác!

Anh Min

 

LINK XEM TẬP 19 - KHÚC HÁT MẶT TRỜI: http://nguonvui.com/xem-phim/tap-19-khuc-hat-mat-troi_RSBv9w36.html

 

 


 

Mời bạn thảo luận